Tổng hợp truyện cười dí dỏm.
(Lượt xem: 433)
(Lượt xem: 433)
Trong quán, nếu bỗng nhiên có một con ruồi “chết đuối” trong cốc bia. Cách cư xử của dân nhậu mỗi nước sẽ khác nhau.
Người Anh khinh khỉnh: - Anh bồi, làm ơn đổi cốc khác. Người Pháp lẳng lặng đổ hết cốc bia. Người Tây Ban Nha không uống, trả tiền và ra về.
Người Nhật mắng xa xả: - Làm ăn kiểu gì thế?
Người Đức đưa cốc bia cho bồi bàn: - Mời anh!
Người Mỹ nói: - Lần sau để bia và ruồi riêng ra. Ai thích có ruồi thì tự bỏ vào! Và (khá nhiều)
người Việt ta: - Con ruồi... con ruồi... Lộc đấy! (Rồi uống cạn cả bia lẫn ruồi!!!).
Đây cũng là lần đầu tiên tui được làm chuyện này. Cảm giác không có gì vui vẻ cả. Lúc đến nơi có rất nhìu chị xinh đẹp đứng chờ vậy mà phải làm việc với 1 bà già khú đế! ặc ặc...! Nhét cái đó vào cảm giác cũng chả khác gì làm 1 mình, vậy mà người lớn cứ bảo làm xong là mày trở thành người lớn ... Bỏ phiếu chán bỏ xừ!
Vợ chồng họ đã có hai đứa con, người đàn ông hay bế con bằng tay trái để tay phải làm việc khác. Đặt đứa bé tựa trên vai, miệng nó thường há ra nên sữa trong miệng thấm vào vải. Giữa chất nhuộm áo và sữa lâu ngày có một phản ứng hoá học làm cho nó bị biến màu. Vai trái có hai chỗ biến màu như thế nghĩa là có hai đứa bé...
- Tôi thấy chỗ này chưa chắc. - Bác sĩ nghi ngờ nói xen vào.
- Chắc, nếu anh xét tới các yếu tố bổ sung. Áo sơ mi thường bỏ trong quần, nên phần dưới mới hơn phần trên. Chỗ khoá thắt lưng do nạn nhân cử động nhiều nên để lại trên áo vệt trầy. Có hai vết chứng tỏ đã hai lần siết lại cỡ dây lưng, phù hợp với hoàn cảnh hai đứa con ra đời, ông bố nghèo nào cũng phải thắt lưng buộc bụng.
Watson không nói gì được nữa, Holmes tiếp tục:
- Hai đứa bé ấy bây giờ khoảng sáu và bảy tuổi nếu cậu nhìn hai bên ống tay. Tuổi đó muốn đưa con đi chơi thì phải dắt vì bế không nổi nữa. Hai đứa níu hai bên, nên tay áo có hai khoảng bị dãn, và căn cứ vào số áo thì người cha cao khoảng 1,65 m, căn cứ vào chiều cao từ đất đến chỗ dãn ta có thể biết được chiều cao của hai đứa bé, với tiêu chuẩn hiện nay thì chúng có số tuổi đó là thích hợp nhất.
- Tôi hơi nghi ngờ đấy. - Watson lại lắc đầu.
Holmes cười:
- Nghi ngờ là một thói quen rất tốt để điều tra tội phạm, nó giúp ta tìm kiếm những chứng cứ bổ sung. Hãy xem đây: nách áo bị bục chỉ, chứng tỏ cánh tay đã vươn ra rất mạnh. Chỉ có chìa tay đâm đơn cho con đi học mới căng thẳng đến thế này, và chỉ có trường điểm mới phải xin, cho nên có thể kết luận là hai đứa bé học giỏi.
Watson rên rỉ:
- Anh là thánh chắc?
- Tôi là Serlock Holmes. Về việc có con học giỏi, nếu nhìn vào phía trước chiếc áo cũng biết vì cúc trên cùng bong ra, chứng tỏ người mặc hay ưỡn ngực. Một người bố không cao lớn, không giàu, thì chỉ ưỡn ngực vì con học giỏi thôi.
- Sao anh khẳng định nạn nhân không giàu?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét